Tết trong ký ức tôi là những buổi chiều cuối năm đầy nắng, là mùi bánh chưng nghi ngút khói bên bếp lửa hồng, là tiếng mẹ dặn dò chuẩn bị mâm cỗ, là tiếng cười trẻ nhỏ vang khắp sân nhà.
Tết không ồn ào, không vội vã. Chỉ là những điều giản dị nhưng đủ ấm lòng suốt cả một năm dài.
Ông bà kể rằng ngày xưa, chỉ cần được ăn một miếng bánh chưng nóng hổi
đã là niềm hạnh phúc lớn lao.
Cha mẹ tôi nhớ những đêm canh nồi bánh suốt giao thừa,
ngồi bên bếp lửa nghe ông kể chuyện đời xưa.
Tết tuổi thơ không nhiều vật chất, nhưng đong đầy yêu thương và sự chờ đợi.
Khi lớn lên và rời quê hương,
tôi mới hiểu cảm giác mong ngóng một chuyến xe cuối năm.
Mỗi lần trở về, thấy mái nhà cũ,
nghe tiếng gọi thân quen,
Tết như vỡ òa trong tim.
Câu chuyện của ông bà, cha mẹ giờ đây tiếp nối qua thế hệ chúng tôi – để Tết không chỉ là truyền thống, mà là sợi dây gắn kết yêu thương.